Mùng 09 tháng Tám, 2026

Chúa Nhật thứ Mười Chín Thường Niên A

Hãy yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!(Mt 14: 27)

Bài Tin Mừng kể việc bước đi trên mặt biển hồ của Thầy, và rồi của Phêrô. Hình ảnh rất người của Phêrô trong Tin Mừng! Ta ngưỡng mộ lòng can đảm của ông khi xin Thầy cho mình bước đi trên mặt nước để đến với Thầy. Rồi sự ngưỡng mộ ấy biến thành sự đồng cảm với những gì xảy ra kế tiếp: Phêrô chìm dần!

Không phải Phêrô thiếu đức tin vào Thầy, nhưng ông chìm khi sự chú ý của ông chuyển hướng. Thay vì giữ ánh mắt hướng về Thầy, ông bị cuốn hút bởi sức mạnh của bóng đêm, của cơn gió, và tiếng gầm gừ dữ dội của con sóng. Khi ánh mắt của Phêrô rời Thầy, sự nghi ngờ nhấn chìm sự chắc chắn của ông, sự bối rối che khuất sự rõ ràng của ông, nỗi sợ hãi thay thế lòng tin tưởng của ông, sự lo lắng chế ngự lòng can đảm của ông, và cuối cùng, nỗi buồn đã cướp đi niềm vui của ông.

Điều này thường xuyên xảy ra trong cuộc sống của chính ta. Có những lúc Thầy mời ta ra khỏi vùng an toàn của mình. Thầy mời ta tha thứ cho người làm tổn thương ta. Thầy mời ta đón nhận anh chị em mình dù ta không ưa thích. Thầy mời ta đặt bước chân ta vào bước chân của những nạn nhân của bạo lực, của bất công, của nghèo đói, của áp bức lừa dối. Hoặc đơn giản là Thầy mời ta tin vào Thầy và nuôi dưỡng đức tin ấy. Thầy mời ta dám tuyên xưng Thầy là Đấng cứu thế và là người có tiếng nói cuối cùng dù ta không thể thấy chút hy vọng nào.

Hành trình đức tin của ta thường bắt đầu với sự tự tin; nhưng trên hành trình ấy, ta lại bị cuốn hút bởi những “cơn gió” xung quanh. Dần dần, ta bắt đầu chìm xuống dưới sức nặng của những điều từng tưởng chừng như có thể kiểm soát được. Dầu vậy, nhân vật chính trong Tin Mừng hôm nay không phải là Phêrô, mà là Thầy - sự hiện diện của Thầy. Phêrô dạy ta thốt lên lời an ủi rất đẹp “Thưa Thầy, xin cứu con với!" Ngay lập tức, Thầy giơ tay ra cho ông và cho ta.

Thiên Chúa và Thầy luôn giúp đỡ ta và yêu ta vô điều kiện. Hãy xem: không có lời giảng giải nào trước khi được cứu giúp. Không có sự chậm trễ. Không có thử thách nào để xác định xem Phêrô có xứng đáng được giúp đỡ hay không. Ơn Chúa luôn đi trước và dành cho ta điều tốt nhất. Ơn Chúa đi trước cả việc Ngài sửa dạy ta. Thầy nắm lấy tay Phê rô trước rồi mới nhẹ nhàng trách “Tại sao con nghi ngờ?”

Đây mới chính là điều quan trọng, là phép lạ lớn nhất trong Tin Mừng hôm nay. Không có gì quan trọng hơn, lạ lùng hơn là bàn tay của Cha, của Thầy luôn gần gũi hơn nỗi sợ hãi của chúng ta. Ngay cả khi đức tin của chúng ta lung lay đổi hướng, lòng trung tín của Thiên Chúa, của Thầy dành cho ta không bao giờ lung lay.

Đây là Thầy mà ta bước theo. Người không đứng từ xa chờ đợi ta trở nên đủ mạnh mẽ; nhưng người Thầy bước vào giữa bóng tối và cơn bão tố của ta, bước trên chính những dòng nước đang đe dọa ta, và dang tay ra trước khi ta hoàn toàn bị nhấn chìm. Là người kitô bước theo Thầy lúc này, có lẽ Thầy đang mời gọi ta không phải là có đức tin hoàn hảo, mà là hãy luôn hướng mắt về Thầy. Bão tố cuộc đời có thể không biến mất ngay lập tức; nhưng mắt chúng ta hướng về Thầy, dám tin Thầy đang trong cuộc đời ta và quan trọng hơn, đặt tay ta ở trong tay Thầy, ta không cần phải sợ hãi: “Hãy yên tâm, Thầy đây, đừng sợ.”

Ngày hôm nay và trong hành trình cuộc đời tôi, tôi có tập trung vào Giêsu và đặt tay tôi vào tay Ngài không?

- Người Lữ Hành

Sống Lời Chúa mỗi ngày.

SMSWhatsAppMessengerZalo