Mùng 03 tháng Tám, 2026

Thứ Hai tuần thứ Mười Tám Thường Niên

Đức Giêsu liền bảo các môn đệ: Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!(Mt 14: 27)

Cô đơn và bị ở một mình giữa mọi người, nhất là trong những lúc ta gặp "sóng gió" là nỗi đau sâu thẳm của hiện hữu con người, đặc biệt trong cuộc sống hiện tại đầy tiện nghi và giàu có. Cảm giác bị ở một mình tạo nên nỗi sợ hãi, sự không chắc chắn, và nghi ngờ. Nó có thể dẫn đến sự thô bạo, mất khả năng giao tiếp, độc đoán và tìm kiếm quyền lực. Đây cũng là một trong những trở ngại lớn nhất cần vượt qua khi đối diện với điều chưa biết hoặc một sự thay đổi lớn. Là người kitô, ta cần nhìn nhận mọi tình huống cuộc sống với con mắt tinh tường để nhận ra những yếu tố hoặc tình huống có khả năng tạo ra nỗi sợ. Đôi khi do người khác tạo ra, đôi khi là từ bên trong ta. Nhận biết những cảm xúc đó và sự xáo trộn mà chúng tạo ra sẽ cho chúng ta cơ hội lựa chọn, hơn là để nỗi sợ chiếm lấy vị trí điều khiển ta.

Bài Tin Mừng hôm nay là một minh chứng tuyệt vời về việc Phêrô để cho nỗi sợ làm lu mờ sự nhận biết của ông về những gì có thể đang xảy ra. Chính Thầy mời Phêrô bước đi trên mặt nước để đến với Thầy. Phêrô làm được điều đó cho đến khi ổng bị phân tâm lo lắng bởi cơn bão; và rồi ổng đã để cho nỗi sợ chiếm lấy ông. Cuối cùng là ông không còn bước đi (trên mặt nước) được nữa.

Khi Phêrô nhận ra giọng Thầy giữa đêm tối và bão táp, ông chọn Thầy và chọn tin vào Thầy. Việc đáp lại lời mời của Thầy ra khỏi vùng an toàn để bước đi trên mặt nước khi vẫn ý thức cơn bão vẫn đang tiếp tục là một hành vi đức tin. Bài học của Phêrô cho ta biết rằng Đức Tin lớn lên qua khó khăn thử thách, chứ không phải từ sự thoải mái và an toàn.

Với tư cách là người môn đệ, ta có thể nhận ra nỗi sợ, sự không chắc chắn và nghi ngờ có thể là con đường dẫn đến Đức Tin sâu xa (hơn) vào Thiên Chúa, vào Thầy. Khi Thầy giơ tay ra để cho Phêrô nắm lấy lúc ông sắp chìm đã xóa tan nỗi sợ trong ông. Việc gặp gỡ Thầy, "nắm lấy tay Thầy" trong cuộc hành hương tiến về vĩnh cửu là một cử chỉ chữa lành đặc biệt cho nỗi cô đơn và nỗi sợ, vì ta biết rằng ta không ở một mình. Lúc đó, dù đang ở giữa cơn bão (cuộc đời), sự hiệp thông với Thầy giúp ta có được sự bình an đích thực. Là người kitô, điều quan trọng nhất trong việc bước theo Thầy không lệ thuộc ở những điều kiện sống bên ngoài, nhưng nhận ra Thầy vẫn luôn ở bên ta, vì Thầy đã luôn khẳng định: "chính Thầy đây, đừng sợ." Ai ai cũng có những cơn bão của riêng mình, nhưng với Thầy, trái tim ta được chữa lành. Sự chữa lành không phải từ việc cơn bão trôi qua, nhưng ta được chữa lành là vì ta nhận ra Thầy luôn ở với ta và chọn Đức Tin hơn nỗi sợ. Đây là điều chắc chắn nhất trong việc sống đao, nhất là giữa những điều kiện sống vô cùng hiện đại và thuận tiện lúc này.

Trong ngày sống, tôi có xác tín rằng Thầy luôn ở với tôi, nhất là trong những lúc khó khăn nhất?

- Người Lữ Hành

Sống Lời Chúa mỗi ngày.

SMSWhatsAppMessengerZalo